Khang Dụ choàng áo khoác của mình lên vai Tử Đằng để che chắn cho cô rồi bế cô ra ngoài. Tử Đằng lúc này cũng đã lấy lại bình tĩnh được một chút, chợt nhận thấy hành động của anh như thế có chút kỳ quặc thì cô ngượng ngùng.
"À ừm, anh thả tôi xuống được không? Tôi tự đi được mà, với lại anh làm vậy thật sự khiến tôi không quen."
Tử Đằng ấp úng, vỗ nhẹ vào người Khang Dụ ý muốn anh cho cô xuống. Nhưng có vẻ như Khang Dụ không đồng ý, với tính cách ngang ngược như anh thì cho dù Tử Đằng có ra sức nói như thế nào thì Khang Dụ vẫn một mực bế cô trên tay.
"Không thích."
Anh vẫn ung dung bước đi,
"Nhưng mà tôi cảm thấy khó chịu."
"Còn tôi thì thấy bình thường."
Aiz, cái tên tổng tài đáng ghét này, lại dở cái thói ngang ngược đó ra nữa rồi. Mặc dù anh ta là người cứu mình, nhưng ít nhất cũng phải nghe mình nói một tiếng chứ, Tử Đằng bĩu môi thầm nghĩ.
Khi đã nghe Khang Dụ nói thế thì dĩ nhiên cô cũng đành miễn cưỡng để anh bế đi vào trong một căn phòng khác. Khang Dụ đặt Tử Đằng ngồi trên chiếc ghế sô pha rồi quay sang nói với một người đứng sau lưng anh.
"Chuẩn bị cho tôi một bộ đồ khác kín đáo một chút. Tốt nhất nên mua quần dài."
Cô nghe thế thì vội ngăn Khang Dụ lại.
"Khoan đã, đồ tôi mặc không bị hỏng hay rách gì hết. Anh đừng mua."
Tự nhiên không đâu mặc đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhip-tim-anh-rung-dong/3071755/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.