Kết thúc buổi họp, sau khi các nhân viên khác rời đi, Khang Dụ, Hoàng Nam, Khôi Vĩ cùng Huyết Tâm tụ họp lại, vui vẻ trò chuyện với nhau. Còn Tử Đằng thì âm thầm quan sát bọn họ rồi lẳng lặng thu dọn giấy tờ chuẩn bị trở về phòng làm việc.
Huyết Tâm khi được gặp những người bạn thuở nhỏ của mình, dĩ nhiên cô rất vui. Cô đánh nhẹ vào vai Hoàng Nam cười nói:
“Lâu rồi không gặp, cậu vẫn còn sống tốt quá nhỉ?”
“Còn phải nói. Nhưng mà Huyết Tâm này, lần này cô về nước làm mọi người bất ngờ lắm đấy.”
Anh cũng vui vẻ đáp lại Huyết Tâm.
“Sao đấy, không hoan nghênh hay vui mừng gì khi gặp tôi à?”
“Làm gì có chuyện đó. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tại sao cô không thông báo cho chúng tôi trước một tiếng để còn đón cô chứ.”
“Xin lỗi, lu bu công chuyện ở bên đấy nhiều quá nên tôi quên béng mất, lần sau nhất định sẽ báo trước cho cậu một tiếng.”
Nghe Huyết Tâm nói đến đây, Khôi Vĩ liền bĩu môi, anh khoanh tay quay đầu sang chỗ khác, hất mặt tỏ vẻ hờn dỗi như một đứa trẻ lên năm.
“Ah… vậy ra lần này cô về nước không phải là vì tôi sao. Tôi thật sự đau lòng đó nha.”
“Ai vừa nói câu đó vậy. Nếu như đã mong muốn tôi đặc biệt quan tâm vậy thì kể từ bây giờ, tôi sẽ ngày ngày để mắt đến người đó nhiều hơn.”
Huyết Tâm khẽ cười, thuận theo Khôi Vĩ đùa nói.
“Aiya, thế thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhip-tim-anh-rung-dong/2677356/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.