Mặt trời ló dạng, mang theo không khí se se lạnh của một buổi sáng tinh mơ, khiến Tử Đằng chỉ muốn cuộn người trong chiếc chăn ấm áp kia. Nhưng dù muốn cũng không được khi chiếc đồng hồ báo thức bắt đầu reo inh ỏi, phá tan giấc ngủ ngon lành của cô.
Tử Đằng mắt nhắm mắt mở bước chân xuống giường, cái lạnh từ sàn truyền đến chân khiến Tử Đằng tỉnh cả ngủ, dường như tất cả các cơ quan trong cơ thể cô cũng vào trạng thái làm việc.
Sau khi vệ sinh cá nhân, Tử Đằng nhớ đến lời dặn dò hay nói đúng hơn là những quy tắc bất hợp lý của Khôi Vĩ. Cô sẽ đáp ứng những gì Khôi Vĩ nói, nhưng chỉ một số thứ mà Tử Đằng cảm thấy nó ổn thôi.
Về việc trang điểm thì… có lẽ mình sẽ thay đổi theo ý của anh ta, nhưng mình cũng không muốn mặc váy trên đầu gối, đã vậy còn mặc vào cái thời tiết này ấy hả, mơ đi, Tử Đằng ngẫm nghĩ.
Trang điểm xong xuôi, cô lấy một chiếc áo len tay dài màu trắng cùng với chiếc váy dài cũng màu trắng nốt. Trông bộ đồ Tử Đằng mặc ngày hôm nay còn kín cổng cao tường hơn cả hôm qua nữa cơ.
Vừa bước vào công ty, Tử Đằng đã đụng mặt Khôi Vĩ. Cặp mắt tinh ranh của Khôi Vĩ dò xét cô từ trên xuống dưới, để xem cô có mặc đúng như mấy quy tắc anh đặt ra hay không.
Trước cái nhìn soi mói đấy của Khôi Vĩ, Tử Đằng cau mày khó chịu, hận không thể tát vào mặt anh một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhip-tim-anh-rung-dong/2677354/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.