Phiền toái. Đại phiền toái. Một người rồi lại thêm một người phiền toái.
Lâm Hoài ước gì có thể trốn tới chỗ nào đó không ai tìm thấy.
Từ khi Lâm Khiêm”thông báo” doạ hắn, về sau, thường thường chuồn êm lại đây, nhìn ánh mắt ôn nhu kia, không lần nào mà hắn không đánh mấy cái rùng mình.
Chịu đựng dạ dày đau quặn, lại không ngừng nổi đầy da gà, Lâm Hoài rõ ràng thà làm một người mắt không thấy thì tâm sẽ không phiền.
Tiếng mở cửa quen thuộc vang lên, hắn lập tức bắt đầu đau đầu —— tại sao lại tới nữa rồi?
“Thập nhất hoàng đệ.” Trêu tức gọi.
Ân? Lâm Thân?
Nguyên lai không phải tên biến thái Lâm Khiêm kia, mà là con hồ ly này a.
Mắt thấy Lâm Hoài thở phào nhẹ nhõm, Lâm Thân chỉ biết hắn bị Lâm Khiêm “quấy rầy” đến phát sợ.
Bọn họ tam huynh đệ cái gì đều tranh —— sủng ái của phụ hoàng, thiên hướng của đại thần, thậm chí là chơi đùa gì đó. Lần này cũng không ngoại lệ, bất quá đồ vật này nọ đổi thành người mà thôi.
Lâm Khiêm cho dù nhanh chân đến trước, tựa hồ cũng không chiếm được cảm tình của người này!
Lâm Hoài bị ánh mắt Lâm Thân từ cao đến thấp dò xét cảm thấy một trận nhột nhạt, hoài nghi nhìn nhìn Lâm Thân.
Lâm Thân buồn cười, trong mắt tình tự rõ ràng chính là “nhĩ hảo đáng sợ a”, lại làm như vẻ trấn định toát ra nghi hoặc.
“Khoẻ chưa?” Lâm Thân cực kỳ tự nhiên mà đem tay áp vào trên trán Lâm Hoài, “Thời gian cấm đoán của ta đã vượt qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuong-tham-hoan/585382/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.