Anh ta cố tình nhấn mạnh những từ cuối một cách thô bỉ. Tôi không ngần ngại tặng cho anh ta hai cái tát thật mạnh ngay cả khi Quân có ngăn tôi lại đi chăng nữa. Thế nhưng tôi vẫn chẳng hả hê gì. Càng ngày anh ta càng tỏ rõ mình là một tên khốn. Lần trước thì bỡn cợt tôi ngay trong nhà của tôi còn lần này lại lăng mạ tôi ngay trước mặt bao nhiêu người. Sau khi tát anh ta, tôi còn cảm thấy mình thật nhục nhã và toan bỏ về luôn nếu như anh Quân không giữ tôi lại.
- Xin lỗi cô ấy đi. Cả lần trước và lần này nữa. - Quân nổi giận. - Đừng để tôi phải nhìn cậu bằng ánh mắt khác
Phạm Hòa cười cợt:
- Tôi không định cùng cậu diễn trò anh hùng để tối nay cô gái bé bỏng kia sẽ ngả vào vòng tay của cậu đâu. Tạm biệt!
- Khoan. - Chị Loan bước xuống, kéo tôi và anh Quân lên bậc thang đầu dẫn tới tầng hai. - Hai đứa lên đi.
Ngay cả khi đã đeo kính, Phạm Hòa vẫn không giấu bớt phần nào bộ mặt đểu cáng của anh ta. Tôi gần như muốn tiếp tục tát anh ta cho tới khi nào tay tôi gãy thì thôi. Như thể đoán được tâm tư của tôi, chị Loan dùng tâm vận quật Phạm Hòa xuống đất làm anh ta lăn xuống từng bậc thang một. Tới khi nằm ườn dưới tầng một rồi, miệng anh ta vẫn có thể tươi cười như một tên bệnh hoạn. Tôi không muốn nhìn thấy bộ dạng đó thêm một lần nào nữa liền chạy tới ban công tầng hai để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuc-lai/79086/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.