Khi anh Quân và chị Loan đưa tôi trở về nhà thì trời đã tối. Nhìn thấy bố đi lại trước cửa ra vào, tôi biết mình sẽ phải hứng chịu những trận mắng thậm tệ nhất trong cuộc đời. Anh và chị cùng đưa tôi xuống xe khiến sự lo lắng của tôi giảm bớt phần nào. Tôi đứng trước mặt ông mà đầu không dám ngẩng lên như một tội nhân đang đứng trước vành móng ngựa. Trái với suy nghĩ của tôi, ông ôm tôi vào lòng và nói rằng tất cả mọi chuyện về tên sát nhân đều đã qua. Ông cho tôi biết, Phạm Hòa đã lần ra tên hung thủ nhưng trong lúc khống chế hắn một mình anh đã lỡ tay khiến hắn chết tại chỗ. Biết Phạm Hòa đang giở trò, chị Loan cũng diễn sao cho thật tốt, chị nói rằng Phạm Hòa đã nhờ xe của Quân chở xác tên hung thủ về bởi anh ta thấy tội lỗi nên không dám tự tay chuyển cho bố tôi. Chị còn nói rằng, tôi muốn tận mắt trông thấy tên sát nhân suýt giết chết mình nên đòi đi theo khiến bố dùng ánh mắt lạ chưa từng thấy nhìn chằm chằm vào con gái mình còn tôi thì chẳng biết giấu mặt đi đâu và giải thích ra làm sao.
Ngay sau đó, xe cảnh sát đỗ đầy nhà tôi. Qua kiểm nghiệm dấu vân tay xác chết với các dấu vân tay của hung thủ tìm được ở hiện trường họ đi đến kết luận Quang chính là kẻ sát nhân. Điều duy nhất khiến tôi thấy thỏa thuê là Phạm Hòa sẽ bị phạt nặng vì tội giết kẻ gây án và anh ta khỏi cần tới trông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuc-lai/79085/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.