Đã nhiều ngày trôi qua kể từ khi tôi gặp mấy linh hồn điên loạn trong bệnh viện. Giờ cuộc sống của tôi có thể nói là tạm ổn, chỉ thay đổi chút xíu. Đầu tiên, cánh cửa vô hình kia đã đóng lại thật sự rồi, tôi chẳng trông thấy một con ma nào chui ra từ gậm giường nữa. Thứ hai, ngoài con bạn thân và ông bố bận rộn ra thì có thêm một người nữa thường xuyên lui tới căn nhà của tôi, đó là bác sĩ Quân. Tại sao tôi lại quên mất việc theo dõi sức khỏe cho bệnh nhân tại nhà cũng đồng nghĩa với việc tôi vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi anh ta nhỉ. Ngày nào anh ta cũng tới với chỉ đúng một câu hỏi, năm giác quan của em vẫn hoạt động bình thường chứ. Tôi mong rằng thính giác của tôi bị hỏng luôn cho rồi. Tới khi nào tôi mới có thể trở lại làm sinh viên cả tuần đi học, cuối tuần tới lớp võ tự vệ được đây.
Ngồi trên ghế sô pha tại phòng khách, tôi ngước ra ngoài cửa sổ như một tù nhân trông đợi ngày được miễn hạn tù. Ít ra sống trong trại giam còn có lịch để mà bóc chứ không như tôi, chẳng biết cuốn lịch của mình dày hay mỏng. Tôi ghét bị giam cầm trong nhà, ghét lây cả hàng chục các chương trình ti vi mà ngày xưa tôi rất thích xem bởi khoảng thời gian này tôi xem nhiều tới mức chẳng muốn bật ti vi lên lần nào nữa.
Hôm nay là thứ sáu, Linh chỉ học có hai tiết từ bảy giờ sáng tới chín giờ rưỡi. Vậy là tầm mười giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuc-lai/79080/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.