Mải nghĩ về chuyện linh hồn khiến tôi bắt đầu liên tưởng. Ngay tại góc phòng là một người có thân hình phát sáng giống mẹ tôi trong giấc mơ. Tôi đảo mắt qua góc tường khác rồi đảo mắt lại góc tường cũ vẫn trông thấy người đó. Không lẽ cái đầu tôi chưa liên tưởng xong. Tôi nhắm mắt lại khoảng một phút, khi mở mắt ra thì không trông thấy người kia nữa. Tôi thở phào một cách nhẹ nhõm. Toan chui vào trong chăn chợp mắt một chút thì tôi lại trông thấy cái người đang phát sáng hồi nãy. Giờ anh ta đứng ngay dưới chiếc đồng hồ, nhìn tôi chằm chằm. Tôi cố giữ bình tĩnh mặc dù tim tôi sắp văng khỏi lồng ngực đến nơi.
Người đó lên tiếng:
- Nhà ngoại cảm?
Tôi còn không chắc đó có phải là tiếng nói của cái thân hình phát sáng trông như linh hồn kia không. Giờ thì người tôi cứng đờ, không thể cử động được tứ chi như lúc nằm lăn trên đường vì bị xe hơi tông phải. Tôi lắc đầu lia lịa, cố xóa nhòa hình ảnh người này ra khỏi tầm mắt mình nhưng anh ta vẫn còn nguyên đó. Nói là người này có vẻ không hợp lý bởi tất cả những gì tôi trông thấy chỉ là một tấm thân trong suốt, phát ra thứ ánh sáng mộng mị.
- Không có gì để nói sao?
Linh hồn kia lại lên tiếng, không những vậy còn đang tiến về chỗ tôi. Giờ thì tôi có động lực để cử động rồi. Tôi rút vội dây truyền dịch ra khỏi tay mà không hề cảm nhận thấy một chút gì gọi là đau nhói. Ôm lấy cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuc-lai/79079/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.