Tôi thức dậy đón chào ngày nghỉ hè đầu tiên của mình vào khoảng thời gian được cho là rất sớm. Bởi vì cửa phòng bố tôi chưa kêu cọt kẹt, bởi vì tiếng chân gõ xuống sàn của ông vẫn chưa xuất hiện, bởi vì bố chưa gọi tôi dậy. Tôi đang nằm cố thủ trên giường chờ ông gọi dậy đây. Và khi tiếng gọi đầu tiên của bố phát ra, tôi sẽ thưa hỏi thật ngoan ngoãn. Đúng, tôi cần cư xử như một đứa con ngoan ngoãn trước khi xin phép ông đi du lịch hè cùng với anh Quân.
Du lịch hè? Tôi tự đánh vào đầu mình một cái. Thực sự thì cái nơi mà bọn tôi tới để du lịch là gành Đá Dĩa, điểm tối thực hiện phép hồi sinh chứ đâu phải khoang xanh suối tiên. Nhưng chuyện gì giấu được ông thì tôi cứ giấu thôi. Ngay cả chuyện con gái ông là một nhà ngoại cảm. Nếu may mắn ông sẽ bắt tôi chuyên tâm đi tìm mộ liệt sĩ hy sinh trong chiến tranh còn nếu đen đủi ông sẽ đăng ký cho tôi một phòng điều trị tâm lý. Mà tôi hy vọng bác sĩ Quân - bạn trai của tôi sẽ đứng ra điều trị cho tôi.
Ngày nghỉ hè đầu tiên cũng là ngày nghỉ cuối cùng tôi ở thành phố. Đó là trong trường hợp anh Quân và tôi xin phép bố đi du lịch thành công. Đêm qua bọn tôi đã thống nhất với nhau qua tin nhắn rồi, Quân sẽ vờ đưa tôi vào Sài Gòn gặp mặt gia đình của anh trong khi điểm đến thực sự của chúng tôi thì cách Sài Gòn có một đoạn (đo trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuc-lai/2370497/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.