Những người đó không kịp nói thêm gì, trơ mắt nhìn lửa lớn chậm rãi cắn nuốt bọn họ.
Đại môn đã đóng lại, ngăn cản tầm mắt những người kia.
Trong mắt bọn họ nhiễm hận ý, nhưng thân thể không thể cử động, thậm chí không kịp nói một câu di ngôn, cũng không biết được trong lòng bọn họ, rốt cuộc hối hận nhiền hơn hay căm hận nhiền hơn...
Hối hận bản thân không nên làm chuyện này, hay là hận nữ nhận đáng chết kia...
_______
Nhưng điều đó đều không hề quan trọng, Dạ Mị không để ý bọn họ nghĩ như thế nào.
Sau khi bước ra khỏi cửa, nhìn mấy đứa trẻ kia, hỏi bọn chúng: "Nhà các ngươi ở đâu?"
Có đứa còn ngơ ngác, ánh mắt ngây dại, chăm chú nhìn vào hư không. Có đứa chỉ biết khóc, nói không nên lời.
Dạ Mị rất muốn ngay lập tức thiên đao vạn quả con trai tri phủ kia, nhưng trước mắt những đứa trẻ này mới là quan trọng nhất, nàng nhìn về phía đám tiểu lâu la đưa nàng tới đây, lạnh giọng phân phó: "Đi lấy cho chúng y phục mới, đừng hòng chạy, nếu không kết cục cũng giống như bọn họ."
Dạ Mị nói, quay đầu lại nhìn thoáng qua căn phòng bị lửa thiêu đốt.
Y phục của những đứa trẻ này đã bị đám súc sinh đó cởi ra, để ở trong phòng. Trước mắt không có những người khác ở đây, nàng muốn đích thân đưa những đứa trẻ đó về nhà mới có thể yên tâm.
Mấy tên lâu la kia nhìn trong phòng bốc cháy hừng hực, biết nàng đã giết những kẻ kia, tức khắc sợ tới mức suýt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-sinh-nhat-the-tieu-hoang-do/1028361/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.