Sau trận tuyết rơi kia, Vu Nhàn Chỉ chưa từng tới Thiên Hoa Cung lần nào. Ta lúc này mới ý thức được, hắn từ lúc tới kinh thành cuối mùa xuân, đã ở bên ta hơn nửa năm, cứ như vậy biến mất không rõ tung tích, cuộc sống giống như bị thiếu cái gì.
May mắn là thiếu hụt này, rất nhanh được người khác điền vào.
Ngày nào đó lúc ta tỉnh dậy, đầu giường bỗng xuất hiện thêm một mỹ nhân muốn phục vụ ta rửa mặt chải đầu. Chính là vị tiểu muội Lan Gia của Lan phu nhân.
Lan Gia là một thiên kim tiểu thư, nhưng cuộc sống vô cùng hỗn loạn. Như nàng nói, nàng vừa nghe tin bổn công chúa nguyện ý thu nàng làm tỳ nữ, liền cả đêm trèo tường, chạy tới nương nhờ ta.
Còn cùng ta chân thành nói: "Vốn định đầu xuân mới tới quấy rầy công chúa, nhưng cha mẹ ta ngày nào cũng bắt ta đi coi mắt, ta quả thật không chịu nổi, mới tới trước thời hạn." Còn nói, "Không dối gạt công chúa, ở cùng một đôi song thân lúc nào cũng muốn gả con, thời thời khắc khắc đều là chịu tội."
Trong lòng ta hết sức đồng ý với lời này của nàng, nhưng ngoài mặt vẫn hết sức khách sáo: "Lan nhị tiểu thư nếu đã tới, liền coi Thiên Hoa Cung là nhà của mình, không cần câu nệ."
Nàng hắc hắc cười: "Đúng, sau này ta là sủng phi của Hoàng thượng, ngươi còn phải gọi ta một tiếng tẩu tử."
Lan Gia tự tới làm quen, không tới mấy ngày, liền cùng Tiểu Tam Đăng cùng mấy cung nhân xưng huynh gọi đệ. Bởi vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-niem-tam-thien/215983/chuong-2-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.