Vu Nhàn Chỉ đạp tuyết, bước nông bước sâu đi vào noãn các.
Hắn nhàn nhạt quét mẫu tử Phượng cô một cái, đem áo khoác màu mực đưa cho Tiểu Tam Đăng, cười nói: "Hôm nay nàng cũng thật có tinh thần, trễ thế này rồi mà vẫn chưa đi ngủ."
Ta trầm mặc nhìn hắn, nói: "Trong cung ít khách đến, tự nhiên không ngủ được."
Thật ra thì ý đồ của Vu Nhàn Chỉ, ta làm sao không hiểu.
Tuy nói kinh thành là địa bàn của Chu gia, nhưng hoàng tộc suy thoái, phiên vương lớn mạnh, muốn mang người của Đại thế tử Viễn Nam tới một mình, nói dễ vậy sao? Huống chi, còn là người hắn gần gũi nhất.
Vu Nhàn Chỉ lúc này mới nhìn về đôi mẫu tử dưới đất, trùng hợp Phượng cô quay đầu sang, ánh mắt nhìn thẳng hắn. Đứa bé kia đúng là cơ trí, trong veo gọi: "Cha nuôi-------"
Vu Nhàn Chỉ khẽ nhíu mi, khom người đem hai người Phượng cô đỡ dậy, trầm giọng nói: "Mạc Bạch."
Một tùy tùng bên ngoài đi vào.
"Đem Phượng cô cùng Thang Nhi đưa về biệt uyển."
"Khoan đã!" Ta quát lên, "Đại thế tử nhìn cho rõ, nơi này là Thiên Hoa Cung của bổn công chúa, có thể cho người khác muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?"
Bóng lưng Vu Nhàn Chỉ dừng một lát, quay đầu lại: "Nếu như ta nhớ không lầm, Xương Bình công chúa muốn người của bổn vương, cũng chưa được ta đồng ý."
Ta nhìn Vu Nhàn Chỉ gương mặt trầm như nước, chợt nhớ tới một vài lời đồn đại không liên can--- sớm nghe Đại thế tử Viễn Nam là người lạnh lùng, thủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-niem-tam-thien/215982/chuong-2-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.