Sau khi Nhan quý nhân bị mang tới Thiên Hoa Cung, Phương Thanh Viễn tới chuẩn bệnh cho nàng, nói nàng trong lúc kinh sợ bị nhiễm lạnh, ngủ một ngày một đêm mới tỉnh.
Chỉ một ngày một đêm, dung nhan nàng nhanh chóng khô héo, sắc mặt vàng khè, ánh mắt mơ màng, quỳ trong Hàm Nguyên Điện, co rúm như một cây khô.
Có vẻ nàng đã suy nghĩ kỹ càng rồi.
Ta nói: "Ngươi bị người nào sai khiến, trong lòng bổn công chúa biết rõ, bổn công chúa chỉ muốn biết, vì sao?"
Hoài vương phi thất thế, ta lại sắp gả đi xa, nàng ta ngày xưa dựa vào Hoài vương phi, ta làm sao có công phu tới chỉnh nàng? Chỉ bằng khúc mắc giữa ta và Hoài vương phi, cũng không đủ để nàng hãm hại bổn công chúa.
Nhan quý nhân nghe lời ta, ánh mắt lóe lên lợi hại, một lát sau, mới khiếp vía thốt ra: "Hồi bẩm trưởng công chúa, đầu năm công chúa rời kinh, Lan nhị tiểu thư với thân phận cung nữ chưởng sự ở lại Thiên Hoa Cung, lúc đó tiện thiếp được giao quyền hỗ trợ quản lý lục cung, nghe công công phủ Nội vụ nói, hoàng thượng bởi vì nhớ nhung công chúa, nên ngày nào cũng đi Thiên Hoa Cung ngồi nửa khắc. Tiện thiếp cảm thấy kỳ quái, hoàng thượng chính vụ bận rộn, lúc công chúa ở trong cung, cũng không phải ngày nào cũng gặp hoàng thượng, tại sao sau khi rời cung, hoàng thượng lại hay đi Thiên Hoa Cung đến vậy."
"Sau đó có một lần, tiện thiếp nhân lúc các cung phân phát vải vóc, đích thân đến Thiên Hoa Cung một chuyến, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-niem-tam-thien/1161922/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.