Ta tắm xong, đi theo nhị tẩu xuất môn, bên ngoài có một chiếc xe ngựa đậu sẵn, Vu Nhàn Chỉ quả nhiên đã chờ.
Hôm nay hắn mặc một thân áo xanh đen, vô cùng chỉnh chu. Tiểu tư trong phủ Thẩm Vũ đứng một bên, cúi đầu lạy nói: "Tiểu Thanh cô nương, Tướng quân đại nhân, Tam thiếu chờ đã lâu, mọi người mau đi thôi ạ."
Nhị tẩu đối với Thẩm Vũ tránh không kịp, nghe lời này, lòng bàn chân liền như quết dầu.
Ta nghi ngờ nhìn bóng người đang bỏ trốn kia, xoay người lại, Vu Nhàn Chỉ đang nhìn ta.
Ánh trăng đêm qua vẫn còn lưu nơi đáy mắt hắn, tựa như không rút ra được, hoa quang lưu chuyển, nhìn rất đẹp.
Trước giờ ta luôn cảm thấy hắn rất đẹp mắt, nhưng chưa bao giờ như hôm nay, khoảnh khắc kinh tâm.
Hắn vén rèm xe lên, hướng ta đưa tay ra, nhàn nhạt nói: "Tới đây."
Trong nháy mắt ta không biết phải làm gì, phục hồi tinh thần, mới biết hắn chỉ muốn đỡ ta lên xe ngựa.
Trong xe ngựa có chút tối, ta hỏi Vu Nhàn Chỉ: "Sáng nay nhị tẩu tới, rốt cuộc là sắp có chuyện gì sao?"
Hắn nói: "Ngày mai nàng ta phải theo nàng hồi kinh, tới hỏi ta chút việc."
Ta sửng sốt một chút: "Ngày mai liền đi, nhanh như vậy?"
Vu Nhàn Chỉ trầm mặc chốc lát, nói: "Ừ, tính ra, cũng chỉ mới gần nửa năm."
Ta ngơ ngẩn, trong lòng cẩn thận tính toán, từ lúc rời kinh đầu xuân, trước mắt đã gần hết mùa hạ, ta theo hắn từ bắc đến nam, lại vòng vo một chút, thật sự đã gần nửa năm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-niem-tam-thien/1161889/chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.