Năm ấy, nhị ca ta mang nhị tẩu hồi kinh, từng có một khoảng thời gian rất tốt.
Tuy nhị ca vương vấn bụi hoa, nhưng gặp được nhị tẩu, lại là lần đầu tiên hắn động tâm thật sự.
Nhị tẩu từ nhỏ lớn lên ở doanh trại, không dễ đối phó như cô nương bình thường. Ngày nàng vào cung, nhị ca quỳ trước mặt ta cùng đại ca khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nói mình lừa đem nhị tẩu hồi kinh, đã dùng hết thủ đoạn vốn có, hạnh phúc cả đời hắn từ nay về sau, đành phải giao hết cho ta cùng đại ca.
Lúc ấy mặt đại ca liền hóa đen, quay đầu đem công việc Phụ hoàng giao cho nhị ca ôm cả vào người mình, nếu như Phụ hoàng có hỏi tới, còn phải vì ba huynh muội chúng tôi chu toàn, một tháng không gặp, đã tiều tụy không còn hình người.
Công việc của ta còn lớn hơn, ta phải giúp nhị ca theo đuổi nhị tẩu.
Những ngày đó, ta thật sự vô cùng lo sợ, vô cớ chậm trễ nhị tẩu, nhị ca ngay cả mạng cũng sẽ đặt trên tay ta.
Có một lần, Bình Tây cống táo tới, ta mượn hoa cúng phật đưa cho nhị tẩu ăn, nhị tẩu có vẻ không quen ăn táo, sau đó liền bị đi ngoài náo loạn mấy ngày. Ta kinh hoảng thất thố, rất sợ nàng không quen lại đòi về nhà ở Giang Lăng, cả đêm nằm mộng, đều nhìn thấy gương mặt phờ phạc của nhị ca, thè lưỡi treo cổ ở trước Thiên Hoa Cung.
Sau đó vẫn là nhị tẩu xấu hổ nói: "Thời gian hành quân đánh giặc, hai ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-niem-tam-thien/1161888/chuong-4-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.