Điều điều Khiên Ngưu tinh, hạo hạo Hà Hán nữ. Tiêm tiêm trạc tổ thủ, trát trát lộng cơ trữ. Chung nhật bất thành chương, khấp thế linh như vũ. Hà Hán thanh thả thiển, tương khứ phục kỷ hứa? Doanh doanh nhất thủy gian, mạch mạch bất đắc ngữ.
“Huynh muốn để ta trở về?… Ta ta không thể đi cùng huynh sao? Không chừng ta còn có thể giúp huynh đấy!”
“Sắc mặt huynh nhợt nhạt quá, huynh thế này mà đi thật sự không sao chứ?… Ta đã lạc khỏi tộc nhân, ta cũng chẳng biết phải làm sao… Huynh đừng bỏ ta lại được không?”
“Này… Ta tên Bách Hợp… Cho ta biết tên huynh đi…”
“Huynh có mặt, thật tốt… Hóa ra dự cảm của ta cũng sẽ sai lầm…” Tú cầu màu vàng nhạt đưa đến trước mặt, “Nhận nó… được không?…”
…
Yên nghỉ đi! Bách Hợp…
Vốc đất cuối cùng trên mộ, là Tử Mạch tự tay rắc lên cho nàng.
Trước kia không phải cô muốn nghe chuyện của ta sao? Kỳ thật lần đó không phải không muốn kể cho cô, mà là thật sự chẳng có gì đáng kể. Ta sinh ra chỉ có mỹ mạo mà không có địa vị, không cam lòng trải qua mấy ngàn năm sinh mệnh trong sự khinh thị và lăng nhục của người khác, đó là tâm tình mà người sinh ra đã là công chúa như cô không thể tưởng tượng được. Mỗi một ngày đều rất nỗ lực, bất luận phải chịu khổ thế nào cũng chưa từng than một tiếng, không có cơ hội đi thể hội tình yêu là hạnh phúc như thế nào.
Người duy nhất từng ái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865633/quyen-3-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.