Nếu sinh mệnh không thể dùng nhân từ để cứu chuộc, vậy thì phải lấy giết chóc để kết thúc.
Tử vong, đối với những người thân bất do kỷ mà nói, có lẽ chẳng phải cướp đoạt tàn nhẫn, mà là một loại giải thoát hạnh phúc…
Huyễn Vân thành, vẫn là Huyễn Vân thành, tòa thành của mỹ nhân đệ nhất tam giới ngày xưa, thần thoại phú thứ nhân gian trời ban, mà nay yêu ảnh trùng trùng, oán khí ngập trời.
Đứng trên đỉnh núi xa xa, gió biển lành lạnh pha lẫn mùi máu tươi nhàn nhạt phất qua mặt. Đôi mắt nâu sẫm của Huyền Vũ phủ kín sương mù, lòng bàn tay nắm chặt, vừa rồi, một câu cuối cùng Độc Thánh U Minh nói với y: “Ta phải bắt đầu rồi, xin Trí Tuệ Thiên cam đoan cự ly.”
Ngữ khí của y rất bình thản, nhưng Huyền Vũ lại không khó để nghe ra phân cô đơn kia. Người nọ, không thể lựa chọn, từ khi sinh ra đã gánh trên lưng vận mệnh trở thành Độc Thánh, bởi vì quanh thân thậm chí hơi thở đều là kịch độc, cho nên hai người lưỡng tình tương duyệt phải biệt ly mấy ngàn năm, cho nên vô số năm tháng y đều cô tịch một mình, dùng ngóng trông Ngọc Dương quan xa xa để xua đi những đêm không ngủ, lấy chiếc mặt nạ đáng sợ cự người ngàn dặm để võ trang bản thân.
Vậy nên, cho dù hiện tại y sẽ phải hy sinh bản thân để cứu vớt sinh linh một phương, y vẫn cứ là cô độc, vẫn cứ là một mình một thân đi thừa nhận tất cả, một mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865631/quyen-3-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.