Mặc dù đang là đầu thu, song đêm đã rất lạnh. Bên cạnh rừng cây ở ngoại ô Huyễn Vân thành, một nhóm người dân tộc thiểu số Nam Cương trang phục đoản y đang bận bịu, họ đã dựng xong màn cỏ, hiện tại đang nhóm lửa. Nhất thiết đừng cho rằng họ ra khỏi thành ăn ngủ dã ngoại là bởi vì không có tiền, kỳ thật họ có cả đống tiền, chẳng qua những lữ điếm Trung Thổ ở được đó họ cảm thấy thật sự là chịu tội.
Các nữ nhân số lượng không nhiều trong đoàn đang thu dọn chỗ ngủ, các nam nhân tay cầm củi gỗ cùng con mồi đi tới, những con mồi này đương nhiên là bắt được từ lúc chập tối, bằng không người có thể bắn trúng con mồi dưới ánh trăng mông lung, nhãn lực tốt thế này ngoại trừ thần xạ thủ A Sư có tật ở chân nên không thể đi lại, chỉ sợ chẳng tìm được người thứ hai.
Mỗi người đều gắng sức cho buổi cắm trại, chỉ có một thiếu nữ quần áo màu vàng nhạt nhàn nhã ngồi một bên, chống cằm nghiêng đầu nhìn mọi người. Dáng vẻ của cô không giống với những người khác lắm, chẳng những nước da trắng nõn xuất chúng, cánh môi hơi mỏng còn nghịch ngợm vểnh lên một chút, nhất là đôi mắt to trong veo như nước kia, thoải mái nhìn người ta chằm chằm, so với thiếu nữ Trung Thổ ngượng ngùng thì càng có một phen phong tình khác.
Ánh mắt trong veo của thiếu nữ dừng trên tứ chi cùng tấm lưng trần của những nam nhân kia, làn da màu đồng cổ dưới ánh trăng nổi lên một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865564/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.