Côn trùng kêu vang, ánh trăng thanh lạnh như nước vẩy khắp cây hoa. Trong gió đêm vùng ngoại thành, vị lành lạnh của sương sớm lặng yên khuếch tán, tan vào trong tóc, phảng phất như mộng.
Thiếu niên nhanh nhẹn tuấn mỹ đến mức không lời để tả cùng tiểu cô nương chớp đôi mắt to lộ ra vẻ tinh ranh cổ quái bên cạnh, đứng trong bóng đêm này lại hợp thành một bức tranh động lòng người.
“Tử Mạch ca ca, lúc trước thiên nhân ta có thấy một câu thơ của phàm giới.” Thiệp Nguyệt Liên khả ái nghiêng đầu nhìn lên thiếu niên, “Ta cảm thấy vẫn rất thích hợp để hình dung cảnh sắc hiện tại đấy.”
“Ồ? Là câu nào?” Thiếu niên mỉm cười.
“Mã thượng khán tráng sĩ, nguyệt hạ quan mỹ nhân.” Cố ý nhắm mắt lắc lư đầu mà ngâm nga, Tiểu Liên tươi cười, mở mắt hỏi, “Tử Mạch ca ca cảm thấy câu thơ này có hay không?” Hóa ra cảnh đẹp nàng nói chính là Tử Mạch.
Vẻ mặt Tử Mạch không khỏi khó chịu, y ngẫm nghĩ một chút, đang định mở miệng nói gì đó, lại bỗng nghe không trung có người cười ha ha: “Tiểu Liên, phàm giới còn có một câu thơ nói là ‘Tuyết mãn sơn trung cao sĩ ngọa, nguyệt minh lâm hạ mỹ nhân lai’, thế nào? Ta thấy Tử Mạch ca ca của ngươi không chừng càng thích câu này hơn.”
Giữa tiếng nói, chợt hiện lên một bóng người, một thiếu niên áo trắng tuổi tác cũng xấp xỉ Tử Mạch nhanh nhẹn tiêu sái hạ xuống, y quay đầu, mặt mày ba quang liễm diễm hơi nhướng lên, khóe miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865562/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.