Tác giả: Tuyết Tâm
********************
Tôi mơ màng ngủ trên lưng cậu Hồ Nhạn, bàn tay bị Tuệ Gia nắm chặt. Tới lúc tỉnh dậy, bên cạnh đã có thêm hai người nữa, chính là ông bà tôi.
Ông tôi ngồi ở chiếc ghế xa nhất, khuôn mặt nghiêm túc nói: “Diệc Vũ, con còn nợ chúng ta một lời giải thích.” Bà tôi ngồi bên giường ngay lập tức chen vào: “Cháu gái vừa tỉnh dậy, ông cũng không nên tra hỏi như thế. Bà quay sang dịu dàng vuốt trán tôi: “Con cảm thấy thế nào rồi? Có chỗ nào không khỏe?”
Tôi đảo mắt nhìn một vòng. Cậu Hồ Nhạn sắc mặt không tốt ngồi cạnh ông ngoại, còn Tuệ Gia đáng thương không hề có mặt trong phòng. Tôi liền mệt mỏi nói: “Cháu gái chỉ bị kiệt sức, hiện tại không có gì nghiêm trọng. Thế nhưng mọi người có thể nói cho con biết, kẻ đi cùng với con về đây hiện giờ ở đâu?”
Ông tôi nói: “Thằng nhóc đó hỏi gì cũng không biết, ta đã ra lệnh nhốt nó vào băng động. Cho tới khi nào con giải thích rõ ràng mọi việc, nó đừng hòng thoát ra.”
Thật ra “thằng nhóc” mà ông nhắc tới có thể còn lớn tuổi hơn cả ông. Nếu Tuệ Gia đã lấy lại được công lực vốn có, băng động của Thanh Khâu cũng chẳng thể giữ nổi chàng. Tôi hít một hơi dài, kể rõ chuyện đã gặp phải ở cõi yêu. Ngay cả chuyện của dì Mộng Hoa tôi cũng không giấu giếm, lúc nghe xong ba người đều hiện rõ vẻ mặt nặng nề.
Trong lúc kể, tôi không quên làm rõ suy luận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502780/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.