Tôi đi được một quãng khá xa mới dừng lại, tìm một thân cây lớn tựa lưng vào. Kế đó, tôi vừa vuốt vuốt sợi dây óng ánh trên tay vừa hờ hững ngó khoảng không trước mặt.
Không biết bao lâu sau, Yêu hoàng Cảnh Châu như một con chim gãy cánh sà xuống. Tôi gật đầu xem như chào hỏi, nói ngay: “Tôi có tin tức cần chuyển về cõi trời. Anh giúp tôi báo tới Đông Hải Long Vương, dượng ấy tự biết làm gì.” Anh ta khoanh tay, cười bảo: “A, Thịt Viên vừa gặp đã giao việc cho ta làm ư? Thật là lạnh lùng mà.” Tôi nhẹ giọng nói: “Có ma nhân xuất hiện ở cõi trần.”
Cảnh Châu không có vẻ sửng sốt trước thông báo của tôi, xoa xoa cằm nói: “Kể ra cũng không có gì là lạ. Mười mấy năm trước Hỏa Ngục bị hủy đã làm rối loạn ranh giới giữa các cõi. Ngay cả ở cõi yêu của ta cũng thỉnh thoảng có ma thú hoành hành.” Chuyện này tôi chưa từng được nghe qua, liền chau mày nói: “Nói như vậy, thế cân bằng của ba cõi tiên – yêu –ma đang lung lay sao?” Cảnh Châu chỉ nhún nhún vai, không đáp. Tôi bèn tiếp tục: “Tuy vậy, hẳn ở cõi yêu không có tình trạng ma nhân tập hợp lực lượng ma thú chứ? Lúc nãy tôi thấy một gã ma nhân điều động ma thú tấn công con người, e rằng nếu để yên sẽ gây hỗn loạn về sau này.”
Cảnh Châu thấy tôi kiên quyết như vậy, thở dài nói: “Thần tiên luôn nghĩ rằng mình có nhiệm vụ giữ gìn trật tự trong trời đất. Thế nhưng lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502748/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.