Mẹ tôi từng nói rằng, nếu một người không quen biết đột nhiên đối xử tốt với tôi, tôi phải tự hiểu rằng hoặc là người đó thích tôi, hoặc là tôi có giá trị sử dụng nào đấy. Dĩ nhiên tôi không nói về vợ của người nông dân đã bán tôi cho đoàn tạp kỹ, tôi đang nói về một người mẹ khác. Người mẹ đó của tôi thời trẻ cũng đã từng làm một vài điều ngớ ngẩn, sau đó lại rút ra kết luận rằng thế gian này cái gì cũng có nhân quả của nó. Ví như con Vô Diện đã ăn thịt cha và em gái của vị tân hoàng kia, cuối cùng cũng phải chịu một kết cục vô cùng thê thảm. Tôi tự nhận rằng trong mười mấy năm sống ở cõi phàm này, tôi cũng không tích nhiều phúc đức để được báo đáp về sau, thế nhưng tội ác tày trời thì tôi cũng chưa bao giờ phạm phải. Cho nên hiện tại khi đối mặt với lời đe dọa của vị tân hoàng rằng tôi có thể bị giết nếu phạm sai lầm, thần kinh của tôi vẫn còn khá vững vàng.
Tôi cho rằng vị tân hoàng kia thật sự bị bọn tiểu yêu dày vò tới tuyệt vọng, nếu không thì tại sao lại đến nỗi phải tin vào một kẻ có hình hài Vô Diện như tôi? Tuy nhiên vì cái bản án phanh thây vẫn còn lơ lửng trên cổ, tôi hiểu rằng điều quan trọng bây giờ là phải chứng tỏ sự hữu dụng và lòng trung thành của tôi đối với tân hoàng. Chưa kể tôi còn phải chứng minh cho anh ta biết tôi là một người lương thiện, chẳng qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502732/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.