Vì hạnh phúc của chính mình, sáng sớm hôm sau Chúc Hạ Dương đã xuất phát đến công viên Lạc Hà.
Cô cũng không muốn phải gả cho một người vốn dĩ không tồn tại!
“Tiểu chủ tử, hơi thở đó ở trong ao!”
“Hơi thở gì?” Chúc Hạ Dương hơi nghi ngờ.
“Cô gái đã từng đến cửa hàng mua đồ, tôi ngửi được mùi của cô ấy, ở trong cái hồ kia.”
Ở trong hồ sao?
Nói vậy thì cô gái mất tích kia thật sự có liên quan đến chỗ đó ư?
Chúc Hạ Dương vội vàng lái xe đến công viên Lạc Hà.
Nhìn dây chắn của cảnh sát, đúng lúc cô định chạy vào thì lại bị ai đó kéo lại.
“Trước tiên nhìn đã rồi nói sau.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, sự kinh ngạc vui mừng trong lòng Chúc Hạ Dương chớp mắt đã hóa thành tức giận.
Nhớ lại tối hôm qua cô lại thấy nổi điên.
“Không cần anh lo!”
“Thật sao?” Dạ Minh trêu chọc nhìn chằm chằm Chúc Hạ Dương, khiến cho cô cảm thấy sởn tóc gáy.
“Mặc kệ anh!”
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, cây liễu đã lớn thêm rất nhiều nhưng xung quanh trông vẫn như cũ.
Cảnh sát kiểm tra xung quanh đó, ông chú và Trương Trực Nam đang nói chuyện gì đó cùng một bà cụ.
Ngay lúc ánh mắt của chú liếc về phía bên này, Chúc Hạ Dương đã vẫy vẫy tay với ông.
Lưu Nhất Thiên ra hiệu cho cảnh sát để cho cô và Dạ Minh đi vào.
“Ông chú, chuyện này là sao vậy?”
“Tối hôm qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tran-ta-ba-xa-bat-ma-cua-quy-vuong/3548759/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.