Cầu trục hình tháp cách mặt đất cả trăm mét, người bình thường đứng trên đó tuyệt đối là hoa hết cả mắt, không thể không ngã xuống. Đáng tiếc, Tiểu Tịnh Trần từ nhỏ đã không biết cái gì gọi là sợ, đừng nói trăm mét, cho dù là nghìn mét, cô bé cũng sẽ thong thả chậm rãi như đi tản bộ.
Chỉ là cánh tay cốt thép kia thực sự là quá nhỏ, còn chưa rộng bằng bàn chân của cô bé, đứng dậy giẫm lên trên đó, mắt chỉ có thể nhìn thấy những con người nhỏ bé còn hơn cả kiến ở dưới mặt đất. Tiểu Tịnh Trần chớp đôi mắt to, dứt khoát ngẩng đầu lên nhìn thẳng về phía trước. Cô bé cũng dang hai cánh tay ra để giữ thăng bằng, sau đó hai bàn tay theo thói quen đút trong túi áo, thật sự coi như đi trên đất bằng, khiến những hành khách còn lại trong Chim ưng 77 sợ đến mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Tiểu Tịnh Trần rất bình tĩnh, những nhân viên làm việc ở bến tàu Thâm Song thì lại đau trứng rồi.
Cô nói xem tốt xấu gì cô cũng là người đột nhập phi pháp, cô có thể có chút đạo đức nghề nghiệp hay không, lén lút di chuyển có hiểu không, trộm cắp có hiểu hay không, cô khệnh khạng giẫm trên đó như đi dạo trên đồi cao như thế, coi chúng tôi là kẻ mù hết à.
Thế là, chiếc đèn cao áp liền quét qua, cô gái đang lẻ loi đi trên cầu trục liền không có chỗ để ẩn náu, trong phút chốc đã bị phát hiện rồi.
Bến tàu Thâm Song lập tức nháo nhào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413981/chuong-442.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.