“Đại tiểu thư, cháu xem kìa, ánh mặt trời bên ngoài kia sáng trong là thế, chúng ta dắt sói đi dạo thôi!”
“Hú ú ú!”
“Đại tiểu thư, mùa xuân đến rồi, chúng ta đưa Thái Bao đi tìm vợ nào!”
“Gừ, ừ, ừ!”
“Đại tiểu thư, Quả Cà sắp thay da rồi, chúng ta tìm một nơi nghỉ ngơi thích hợp cho nó đi!”
“Khè khè khè!”
Đại Sơn tìm hết tất cả các loại lý do, ý đồ dao động em gái ru rú trong nhà đi ra ngoài. Mặc dù đã đạt được sự ủng hộ đồng lòng của nhóm thú cưng nhưng anh vẫn không thể thuyết phục được Tiểu Tịnh Trần với trái tim sắt đá cứng rắn muốn làm ổ trong nhà được. Haiz, không có cha ở bên, cô bé đột nhiên cảm thấy cái thế giới này thật xám xịt, thật nhàm chán, cuộc sống không có chút mùi vị gì hết.
Tiểu Tịnh Trần trầm mặc ôm báo đen, vuốt lấy bộ lông ngắn của nó. Cô bé hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, căn bản là mắt điếc tai ngơ đối với tất cả âm thanh bên ngoài. Đại Sơn biết em gái không giống người bình thường, nhưng anh cũng không nghĩ đến cô bé sẽ đặc biệt đến mức độ này. Tâm trí chưa phát triển hoàn toàn thì thôi đi, đã thế vừa rời khỏi cha lại lập tức biến thành đứa trẻ tự kỷ... Con mẹ nó, bắt nạt ông chú này quá rồi đấy!
Thế nhưng còn cách nào khác nữa sao? Bảo bối phiền phức như thế này, anh mắng không được, đánh thì không lại. Trong lúc bất đắc dĩ, Đại Sơn chỉ có thể nước mắt lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413954/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.