Nói một cách khách quan thì lời nói của Ân Quân câu nào cũng từ đáy lòng, mặc dù anh ta có mục đích khác nhưng anh ta cũng thật sự muốn cứu cô bé ra khỏi “biển lửa“.
Đáng tiếc là anh ta đã tìm nhầm đối tượng, cũng nhầm luôn cả trọng điểm.
Bạch Hi Cảnh đẩy mắt kính, lạnh lùng nhìn chằm chằm Ân Quân, để mặc anh ta tùy ý nói theo tưởng tượng quá đà của mình. Tròn một tiếng sau, ông chú lính đánh thuê đeo kính lắm lời không dễ dàng gì mới dừng lại được, khô miệng khô lưỡi giương mắt nhìn Bạch Hi Cảnh.
Nói thật thì nếu như đổi địa điểm, với tính cách của Ân Quân mà gặp phải trường hợp như thế này, anh ta đã sớm rút súng đánh cho tên cha nuôi mặt người dạ thú làm hại cuộc đời em gái trong sáng này, trực tiếp cướp cô bé về, sau đó bỏ đi rồi. Nếu như cô bé bằng lòng đi theo anh ta làm lính đánh thuê thì đương nhiên là rất tốt, còn nếu như không bằng lòng thì anh ta sẽ đưa cô bé tới một thành phố khác bắt đầu lại cuộc sống, làm gì có chuyện lãng phí nhiều nước bọt như vậy để thuyết giáo cái tên mặt người dạ thú này lâu đến vậy chứ!
Đáng tiếc, đây là thành phố S, có một Đại Thần siêu cấp bảo vệ, những người từ bên ngoài đến thì bất luận là rồng hay là hổ, cũng đều chỉ có thể cuộn tròn kêu meo meo, dám gây sự ư? Gọt chết mi!
Ân Quân âm thầm nguyền rủa, giương mắt nhìn Bạch Hi Cảnh. Bạch Hi Cảnh đẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413873/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.