“Vệ Thủ vì sao lại bị thương vào bệnh viện?” Tiểu Tịnh Trần nhìn chằm chằm Triển Đế không ngừng truy hỏi.
“Bác sĩ nói là do vận động quá sức khiến mao mạch phổi bị vỡ, yên tâm, không sao, nghỉ ngơi vài ngày thôi...” Lời này là Ngân Mạc tranh đáp. Anh ta mơ hồ cảm thấy Tiểu Tịnh Trần có gì đó là lạ nhưng không biết lạ ở đâu. Chỉ là trực giác nói với anh ta không cho Triển Đế trả lời câu hỏi của cô bé, nếu không nhất định sẽ có việc xảy ra.
Triển Đế giơ tay ngăn không cho Ngân Mạc nói tiếp. Anh ta nghiêm túc nhìn lại vào mắt Tiểu Tịnh Trần. Đôi mắt sâu tĩnh mịch không còn lộ vẻ ngổ ngáo bất cần đời mà là trầm tĩnh sâu sắc mang theo cảm giác trách nhiệm trước nay chưa từng có, nói tiếp: “Là do lượng vận động vượt quá khả năng chịu đựng của cậu ta.”
“Cho nên, Vệ Thủ bị thương nhập viện là do anh!” Có thể chuyển từ câu hỏi sang câu trần thuật mà lại khiến người ta không thể phản bác được, phải nói rằng em gái à, em lại tiến hóa rồi!
“Cũng không thể nói...” Ngân Mạc vẫn muốn giải thích nhưng lại bị Triển Đế quyết đoán ngắt lời bằng một chữ: “Đúng!”
Ngân Mạc há mồm, sững sờ nhìn Triển Đế. Triển Đế là một đội trưởng tốt, bất luận nhiệm vụ nguy hiểm nhường nào, anh ta cũng luôn hết sức đảm bảo sự an toàn của đồng đội mình. Nhiệm vụ kết thúc, chiến công là của đồng đội, sai sót là của Triển Đế. Nếu không may đồng đội hy sinh, dù có tham
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413841/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.