Lúc Vệ Thủ ho ra máu, Tiểu Tịnh Trần đứng cách chỗ cậu không xa. Khứu giác nhạy cảm đã khiến cô bé nhận ra có gì đó không đúng ngay từ đầu, chỉ là cô bé chưa kịp phản ứng thì Vệ Thủ đã ngã xuống. Cô bé chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu ta ngã xuống đất như con búp bê bị vứt bỏ. Cậu đau đớn co người lại, bàn tay nắm chặt lại đè lên ngực, cơ thể run rẩy vì ho không dứt, lưu lại vệt máu lấm tấm ở trên đất làm người khác thấy mà đau lòng.
Tiểu Tịnh Trần sững sờ nhìn Vệ Thủ, đầu óc trống rỗng, âm thanh bốn phía như tách xa khỏi cô bé, thế giới lúc này chỉ có hai màu như trong phim đen trắng. Các sĩ quan huấn luyện vây xung quanh, căng thẳng kiểm tra tình trạng của cậu ta. Ánh mắt Đội trưởng trừng to, quát lên gì đó. Ngân Mạc vội vàng đỡ Vệ Thủ dậy, Câm Điếc cõng cậu chạy nhanh về hướng bệnh viện. Nhóm tân binh đều kinh ngạc nhìn sự việc bất ngờ xảy ra ngoài ý muốn này.
“Phựt!” Trong não cô bé dường như có một sợi giây đứt lìa.
“Tịnh Trần? Tịnh Trần!” Một giọng nói quen thuộc từ xa vọng lại, kéo Tiểu Tịnh Trần ra khỏi trạng thái mất hồn. Ánh mắt cô bé tập trung lại, gương mặt lo lắng của Tống Siêu hiện ra trước mắt. Tống Siêu hỏi cô bé: “Cậu sao thế? Không có việc gì chứ?”
Tiểu Tịnh Trần lắc đầu theo bản năng, hỏi: “Vệ Thủ thì sao?”
“Đưa vào viện rồi, yên tâm đi, không sao đâu, đừng lo.” Trình độ về mặt y học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413840/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.