Tiểu Tịnh Trần chớp đôi mắt to, do dự gần mười giây rồi quả quyết quay người, đi về phía mà Phí Khánh đang kêu gào thảm thiết.
Nếu như nói Tiểu Tịnh Trần nhảy dù rồi bị treo ở trên cây, không những đụng phải đầm lầy mà còn gặp phải cá sấu là xui xẻo, thì Phí Khánh nhảy dù trực tiếp nhảy vào trong ổ sói thì phải gọi là bi thảm. Phí Khánh hai tay ôm cây đại thụ, dưới gốc cây có một bầy sói ác mắt lóe ánh sáng xanh đang vây quanh. Cậu ta đã duy trì tư thế này được mấy tiếng đồng hồ rồi, hai cánh tay sớm đã tê dại, hai chân cũng không còn sức lực nữa. Chẳng được bao lâu, cậu ta sẽ ngã từ trên cây xuống làm mồi ngon cho bầy sói đói...
“Cứu mạng... cứu mạng... á a a a a a... cứu mạng á a a a a a a a...”
Trên tàn cây của một cây đại thụ xa xa, có hai người đang im hơi lặng tiếng nằm rạp trên đó, súng bắn tỉa trên tay đã sớm ngắm chuẩn vào đàn sói dưới gốc cây. Đương nhiên, đạn trong súng không phải là thuốc nổ, mà là thuốc mê. Một trong hai người nhỏ giọng nói: “Tên nhóc kia gào cũng thật tốt quá đi, gào lâu như vậy mà cổ họng của cậu ta không đau sao?”
“Nếu cậu bị một bầy sói bao vây đợi để xé xác thì cổ họng cậu cũng sẽ không đau đâu.”
“Xí, tôi mới không nhát gan như thế!”
“Máy bay rơi vỡ” đương nhiên là để thử thách năng lực sinh tồn của những người tham gia tuyển chọn, nhưng cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413830/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.