Tiểu Tịnh Trần bị treo ở trên cây, chân không đạp được tới thân cây, tay thì không với tới cành cây. Hoàn toàn là trên không chạm trời, dưới không chạm đất. Lại không có vòng trọng lực nặng cân kia, muốn dùng lực mạnh để kéo đứt cành cây cũng biến thành ảo tưởng rồi.
Tiểu Tịnh Trần xụ miệng, hai mắt âm thầm ngấn lệ - Ba ơi, cứu con!
Nhưng thật đáng tiếc, xung quanh yên tĩnh đến tiếng chim hót cũng không có. Bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ.
Đột nhiên, phía dưới truyền đến tiếng ma sát lầy lội mà thong thả. Tiểu Tịnh Trần cố sức cúi đầu, nhìn thấy dưới tán cây có một bãi bùn lầy ảm đạm, nước bùn cuồn cuộn nổi bong bóng, một con cá sấu mỏ vịt to lớn đang chậm rãi chui lên.
Được rồi, nhảy dù kết quả là bị treo trên cây không xuống được, cô bé nhịn. Bị treo ở trên cây còn phía dưới cây là đầm lầy, cô bé cũng nhịn. Nhưng trong đầm lầy lại còn có cá sấu. Cái ấy đã có thể chịu nhịn được, thì còn cái gì không chịu nhịn được nữa. Chú có thể nhịn, nhưng thím không muốn nhịn!
Mẹ nó, quá hố em gái rồi!
Cái miệng nhỏ nhắn mím chặt thành một đường thẳng. Tiểu Tịnh Trần đưa tay cầm sợi dây dù cột hai bên thắt lưng mình kéo xuống. Chiếc dù đang treo trên cây bị lắc lư dữ dội. “Răng rắc! Răng rắc!”, tiếng cành cây bị gãy văng vẳng bên tai.
Tiểu Tịnh Trần cúi đầu nhìn con cá sấu to đùng đã há cái miệng to như chậu máu chờ đợi thức ăn ngon rơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413829/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.