Bóng đen im lặng nằm áp sát trên đầu tường, giống như một bóng cây khô, làm như không nghe thấy lời của Tiểu Tịnh Trần. Lỗ tai Tiểu Tịnh Trần bất giác rung lên. Cô bé dám thề với Phật tổ, cô bé thật sự đã nghe thấy tiếng tim đập ngày càng vang dội của đối phương.
Tiểu Tịnh Trần lại tiến lên phía trước một bước, đối phương khẽ run lên, biết rằng không trốn được nữa, bóng đen nâng nửa người trên lên. Ánh đèn sáng rực chiếu lên khuôn mặt cậu ta, làm nổi bật lên màu sắc giữa ánh đèn và cái bóng. Đó là một chiến sĩ trẻ tuổi, giới tính: nam. Cậu ta dạng hai chân ngồi trên bức tường rào, không biết là đang bi thương hay là oán hận mà trừng mắt nhìn Tiểu Tịnh Trần.
Tiểu Tịnh Trần khẽ chớp đôi mắt to của mình, ánh mắt nhìn thẳng vào hai hàng nước mắt đang chảy xuống gò má của đối phương.
Có lẽ tự cảm thấy bản thân như vậy rất mất mặt, chiến sĩ nhỏ gắng sức lau mặt, rồi leo xuống bức tường rào cao hơn ba mét, giọng ồm ồm nói: “Tôi trèo tường của tôi, cậu ngắm cảnh của cậu, ai cần cậu xen vào việc của người khác chứ!”
Tiểu Tịnh Trần nhìn động tác của cậu ta, thấy cậu ta an toàn rơi xuống đất rồi, mới chậm rãi mở miệng nói: “Ở trong bụi cỏ ngoài tường rào có bụi gai, cậu mà nhảy xuống thì sẽ rất thảm đó.”
Chiến sĩ nhỏ: “...” Mắt trợn tròn, ngây người mất hai giây, chẳng lẽ cậu nên cảm ơn bà tám thích xen vào việc của người khác này sao? Lật bàn!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413816/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.