Nhà ăn chiếm diện tích rất lớn, trong đại sảng cộng cả bàn ghế còn có thể đồng thời nhét thêm hàng trăm binh sĩ cùng dùng cơm. Sân thượng trống rỗng không có gì, muốn để hàng trăm chiến sĩ đứng ở đó là không hề khó, dù sao thì những tân binh trong đại đội tân binh cũng không phải là tập trung đông đủ. Những tân binh không có chủ kiến, một lòng chỉ muốn làm tuần tự từng bước, ngày nào biết ngày đó thì cho dù có muốn đến gia nhập vào đoàn nương nhờ, với tính cách bắt bẻ của Tống Siêu cũng chưa chắc đã chịu chấp nhận.
Hàng trăm tân binh xếp hàng ngay ngắn, tất cả đều ánh mắt phát sáng nhìn chằm chằm đồng chí Đại đội trưởng, chỉ ngoại trừ...
Ánh mắt của Tống Siêu như trợn như không, dưới đáy mắt lại nhập nhèm ánh nước. Gương mặt Vệ Thủ không có chút cảm xúc nào, nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt trầm tĩnh sắc bén. Còn Tiểu Tịnh Trần thì đôi mắt vô thần, ánh mắt trống rỗng, thất thần một cách lộ liễu. Phí Khánh mặc dù cũng đôi mắt phát sáng, nhưng mà hiển nhiên, các nhân tố hóng hớt sôi trào xung quanh cậu ta đã vượt xa cả cái gọi là nhảy nhót kích động... Quả nhiên, các cao thủ đều khác người như vậy đấy.
Đối với sự chú ý mà mình nhận được, đồng chí Đại đội trưởng tỏ ra rất hài lòng. Anh ta đứng dậy, rảo bước tới đứng trước hàng ngũ, đứng nghiêm hành lễ, các chiến sĩ lập tức đáp lễ. Đồng chí Đại đội trưởng hô một tiếng “nghỉ”, sau đó mới nói: “Tôi rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413810/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.