Đoàn trưởng đại nhân lại không biết những chuyện này, sắc mặt anh ta hơi thay đổi: “Cậu có biết mình đang làm cái gì không đấy?”
Ông chú hơi ngẩn người, bật cười: “Đừng căng thẳng, anh đừng hiểu lầm. Tôi là người thế nào anh còn không biết sao, thiên vị, bao che gì đó tôi sẽ không làm đâu. Có điều những gì tôi nói đều là thật. Con bé không cần thẩm tra, cũng không cần đưa lên tòa án quân sự. Đừng nói con bé chỉ đánh một cảnh vệ đang thực thi nhiệm vụ, cho dù con bé nổ súng với anh thì người sai cũng là anh.”
Đoàn trưởng đại nhân: “...” Cảnh sát trưởng Mèo Mun đã không đủ để hình dung sắc mặt của anh ta lúc này.
“Bình tĩnh, bình tĩnh” Giống như hoàn toàn không nhìn thấy trên trán của Đoàn trưởng đại nhân nổi đầy gân xanh, ông chú nọ vẻ mặt thoải mái, cười đắc ý, ánh mắt bất giác liếc nhìn anh lính cảnh vệ đứng ở cửa một cái. Anh lính cảnh vệ theo bản năng nhìn Đoàn trưởng. Đoàn trưởng trầm mặc hai giây, hổn hển vẫy tay. Anh lính cảnh vệ lập tức đứng nghiêm hành lễ, rồi rời khỏi phòng làm việc, đồng thời tiện tay khóa cửa lại.
Đoàn trưởng đại nhân hừ lạnh một tiếng: “Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Ông chú nọ lười biếng ngồi dựa vào ghế, cười híp mắt không trả lời mà hỏi lại: “Anh và tôi quen biết nhau bao nhiêu năm nay, anh đã từng thấy tôi đích thân chiêu mộ tân binh nào chưa?”
Đoàn trưởng đại nhân hơi sửng sốt, suy nghĩ một chút rồi vẻ mặt quả nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413808/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.