Khi Tiểu Tịnh Trần tháo còng tay ra, Lạc Kha Minh liền biết nhiệm vụ lần này của cậu triệt để thất bại rồi.
Hình thức tư duy của Tiểu Tịnh Trần không giống với người bình thường. Bạn nói với cô bé nhiệm vụ quan trọng như thế nào, bảo cô bé tiếp tục chịu khổ trong khoang xe tối om làm con tin gì đó, cô bé tuyệt đối sẽ không nghe, cũng không hiểu được. Đối với những thứ mình không hiểu, trước giờ em gái đều coi nó thành mây bay. Cho nên, với những thứ mà phải lãng phí thời gian giải thích một đống cho cô bé, cuối cùng lại dứt khoát bị coi là mây bay thì không bằng dứt khoát để cho cô bé happy một chút.
Từ sau khi mấy bao cát được rèn luyện nghiêm ngặt là bọn họ rời khỏi thành phố S, ít nhất đã ba năm nay em gái không được đánh nhau thỏa sức rồi. Hôm nay lại hiếm có bốn bao cát cao cấp tự đưa đến cửa, không lợi dụng tốt cơ hội này thì thật là có lỗi với nhân lực, tài lực, vật lực, hỏa lực và tinh lực mà bọn họ đã tiêu hao lần này.
Quen nhau mười năm, Lạc Kha Minh tự nhận mình cũng khá hiểu Tiểu Tịnh Trần. Cậu quá tường tận bản tính thích bạo lực, thích đào hố bẫy người của cô bé. Cho nên, sau khi cửa xe bị mở ra, Lạc Kha Minh không vội trốn đi mà ngồi xếp bằng trong khoang xe, khuỷu tay chống trên đầu gối, bàn tay nâng mặt, cả khuôn mặt hiện ra sự ung dung, bình tĩnh, cộng thêm chút rảnh rỗi, nhàm chán đến đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413787/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.