Mọi người cả kinh, đồng loạt im lặng. Người đàn ông nhiều tuổi di chuyển đến bên cửa sổ, lặng lẽ theo dõi dòng xe cộ phía sau: “Là người của Mạnh Thư sao?”
Nếu như là người của Mạnh Thư thì chứng minh bọn họ đã phát hiện ra mình bị theo dõi, vậy thì Lạc Kha Minh và cô gái nhỏ kia thật sự là dữ nhiều lành ít rồi!
Người phụ trách kiểm tra dòng xe cộ lắc đầu: “Không chắc chắn, trông không giống người của Mạnh Thư!”
“Chỉ dùng mắt thôi có thể nhìn ra sao?” Người đàn ông đeo tai nghe rất không khách khí mà giễu cợt, nhưng lại bị người kia liếc mắt khinh bỉ: “Cậu cảm thấy đám thuộc hạ chân chó của Mạnh Thư có thể lái được chiếc Rolls-Royce hơn chục triệu sao?”
Mọi người: “...”
Được rồi, đây chắc chắn là BUG lớn nhất từ trước đến nay trong thế kỷ này!
Người đàn ông nhiều tuổi hơi nhíu đầu lông mày lại, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Cậu chắc chắn là anh ta đang bám theo chúng ta chứ?”
Người đàn ông ở đuôi xe gật đầu: “Bắt đầu từ khách sạn Carloria, anh ta vẫn luôn bám theo chúng ta đến tận bây giờ...” Cũng đã mấy con đường rồi. Ở thành phố trung tâm Thượng Kinh mà đường phố chằng chịt như mê cung, làm gì có chuyện trùng hợp thuận đường như thế.
Chính tại lúc bọn họ đang vì chiếc Rolls-Royce sáng lóa mắt kia mà đoán bừa thì chiếc xe lóa chết người kia đột ngột tăng tốc, dùng đường đi vặn vẹo tuyệt đối không phù hợp với giá trị của bản thân, chen ra khỏi trận địa xe hơi chật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413786/chuong-247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.