Tục ngữ nói: Đêm trăng tối thì giết người, gió lớn thì phóng hỏa!
Mấy ngày nay thời tiết không được tốt cho lắm, lúc nào cũng mưa phùn. Buổi tối mưa đã ngừng nhưng mây đen vẫn rất nặng, hoàn toàn che đi ánh trăng đáng lẽ ra phải rất sáng.
Trong đêm khuya, những người nên ngủ hay không nên ngủ đều cũng đã ngủ rồi. Cả bệnh viện Số Một thành phố lặng ngắt như tờ. Ngoài bàn y tá trực ban vẫn còn sáng đèn ra thì các phòng bệnh đều là một màu tối đen. Đến ngay cả đèn ngoài sân cũng không biết vì nguyên nhân gì mà lại tắt.
Một bóng đen giống như một con khỉ linh hoạt bay qua bức tường, cơ thể dán chặt trên mặt đất dường như hoàn toàn ẩn mình trong bãi cỏ thấp. Bóng đen như ma quỷ nhanh chóng tiến tới gần các phòng bệnh, trong lúc không ai chú ý tới liền như một con thạch sùng từ một góc của tòa nhà phút chốc đã lẻn lên trên tầng.
Bóng đen dừng ở tầng sáu, giống như một con dã thú ngủ đông lẳng lặng nép sát vào tường, chờ đợi thời cơ thích hợp nhất.
Phòng bệnh cuối cùng của tầng sáu đột nhiên sáng đèn, có lẽ là y tá đi kiểm tra các phòng bệnh. Bóng đen im lặng quan sát mọi thứ trong phòng bệnh, ánh mắt dừng lại trên bóng hình nhỏ bé gầy yếu trên giường bệnh. Hắn im lặng nhếch môi cười. Y tá kiểm tra phòng bệnh xong rồi rời khỏi, đèn lại tắt, mọi thứ lại được khôi phục với vẻ tĩnh mịch ban đầu.
Lại đợi gần mười phút, xác định không còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413726/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.