Tiểu Tịnh Trần mở miệng, nhưng lại có chút máu trào ra từ khóe miệng. Bạch Hi Cảnh vội vàng đỡ nửa người bé dậy ôm vào trong lòng, run run lấy di động từ trong túi ra gọi xe cứu thương. Tống Siêu chạy đến trước mặt, lập tức cởi quần áo trên người ra trải trên mặt đất: “Để bạn ấy nằm xuống.”
Bạch Hi Cảnh ôm chặt lấy Tiểu Tịnh Trần, trong đôi mắt hơi nâng lên lộ ra ánh sáng lạnh lẽo như ở địa ngục. Sát khí khắp nơi bao phủ lấy Tống Siêu, giống như cậu là tên ác đồ đã cướp đoạt lấy bảo vật của chính mình, băm vằm cậu ra hàng trăm ngàn mảnh cũng không đủ để anh hả giận. Tống Siêu căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt Bạch Hi Cảnh, cậu nuốt nước miếng, run run nói: “Cứ tiếp tục như vậy, không đợi được xe cứu thương đến, cậu ấy sẽ chết đó.”
Toàn thân Bạch Hi Cảnh cứng đờ, trái tim chợt quặn thắt đau đớn. Anh chậm rãi đặt Tiểu Tịnh Trần xuống, không hề chớp mắt nhìn chăm chú vào ánh mắt dần dần mất đi tiêu cự của cô bé: “Tịnh Trần, Tịnh Trần, đừng ngủ, đừng ngủ, có nghe thấy không.”
Tống Siêu vội vàng lấy chiếc hộp dẹt bằng kim loại từ trong cặp sách ra, mở ra từ hai bên sườn, lôi ra bốn tầng cơ quan, mỗi tầng đều chứa chi chít những cây kim bạc kích cỡ không giống nhau. Tống Siêu rút cây kim bạc dài nhất ra: “Vệ Thủ. Giúp mình vén tay áo của cậu ấy lên…”
Vừa quay đầu lại phát hiện người đi theo phía sau mình lại là Thương Kỳ với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413723/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.