Tống Siêu ra tay quá đột ngột, thiếu niên căn bản không có thời gian để phản ứng lại. Lúc này khi tỉnh táo lại, tất cả những thiếu niên khác đang cùng chơi bài đều đứng lên động thủ với Tống Siêu. Tống Siêu cũng không hề trốn tránh, chỉ là độ cong của khóe miệng ngày càng rộng thêm ra. Thiếu niên đứng ngay trước mặt cậu cảm thấy hồi hộp trong lòng, không tự chủ mà nâng cao cảnh giác. Nhưng thật đáng tiếc, cậu ta đã đề phòng nhầm hướng rồi, nguy hiểm không đến từ Tống Siêu đang đứng phía trước, mà đến từ sự đánh lén của hậu phương.
Một chiếc ghế mang theo âm thanh xé gió quét ngang tới, đập vào lưng cậu ta, “răng rắc...” một tiếng chia năm sẻ bảy. Thiếu niên kia ngã xuống đất, nằm ngay đơ, mãi không bò lên được, trực tiếp làm bạn với thiếu niên bị Tống Siêu dùng một chưởng đánh cho ngã sấp mặt kia.
Thương Kỳ đứng ở chỗ của mình, trợn mắt há mồm nhìn Tống Siêu đang nở nụ cười tà ác như ma quỷ. Đó vẫn là tên lười đến đi đường cũng phải bám vào người khác ư?... Lại trố mắt đứng nhìn Vệ Thủ nhấc chiếc ghế nện vào người khác, đó vẫn là tên nhát gan luôn tự ti không dám ngẩng đầu ư?
Mẹ kiếp, bên cạnh em gái đúng là con mẹ nó toàn ngọa hổ tàng long!
Tiểu Tịnh Trần đứng nguyên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Cô bé trơ mắt nhìn Tống Siêu đang nổi đóa và Vệ Thủ đang phát điên đánh cho bảy tám thiếu niên không đứng lên nổi, chậm tiêu chớp đôi mắt to, vô tội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413722/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.