Ai cũng nghĩ hắn đến Bạch Thụy sẽ trở lại bình thường. Vậy mà... Trừ lúc nhìn thấy người biểu tình trên khuôn mặt Bạch Thụy có thay đổi hẳn thì thứ ánh sáng trong đôi mắt kia lại như ánh sao chợp lóe một cái, sau đó thì lập tức tắt ngúm đi. Dù khí tức quay thân có phần thay đổi nhưng người có tâm đều nhận ra nó không phải cảm xúc tốt đẹp gì.
Khương Sầm ánh mắt sắc bén cỡ nào, sao có thể không nhận ra cậu khác thường. Chỉ việc cậu ngừng diễn xong đều không lập tức chạy đến bên cạnh hắn đã là một vấn đề lớn rồi. Phản ứng này có phần khác so với dự định của Khương Sầm khiến hắn không khỏi nhíu mày.
"Tiểu Thụy."
Giọng hắn trầm thấp bay ra, ai nghe đều muốn đánh cái rùng mình. Đương nhiên Bạch Thụy càng không ngoại lệ. Bởi vì thứ cảm xúc trong âm thanh kia mỗi lần cậu nghe thấy đều không tự chủ được rụt cổ rụt đuôi ngoan ngoãn làm người liền. Cho nên...
Gần như là trong dự liệu của Khương Sầm, tiểu ngốc bức nào đó dù không nhìn hắn nhưng vẫn chậm chạp đi lại đây. Chỉ là...
Mặt Khương Sầm trầm xuống khi nhìn thấy ai đó không biết sống chết chạy đến chặn giữa hai người. Nhưng trước khi hắn kịp có hành động nào tiến lên thì tiểu ngốc bức kia đã lóe một cái vượt qua Trác Dịch, tiếp tục chậm chạp đi tới. Trác Dịch còn muốn làm gì nữa nhưng đã bị Tô Miện cứng rắn kéo lại: "Trác ảnh đế, là cậu ấy muốn đi."
Nghe thì giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-thu-cung-iii-con-duong-song-nao-tot-bang-om-dui-kim-chu-ba-ba/2654658/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.