Editor: Liêu
Beta: An Hiên
244,
Gần đây tôi đang xem bộ phim Hàn "Reply 1988", trong phim có một cảnh khiến tôi có ấn tượng rất sâu sắc.
Nam phụ Jung Hwan và nam chính Choi Taek đều thích nữ chính Duk Sun, khi biết cô ấy bị người ta cho leo cây, hai người cảm thấy đây chính là thời cơ tốt nên đã xuất hiện trước mặt cô gái như một anh hùng cái thế.
Nhưng Jung Hwan không kịp, đã bị Choi Teak nhanh chân đến trước. Anh ta trách mình lái xe quá chậm, mất thời gian vì đèn giao thông. Sau đó anh ta nghe chương trình phát thanh mới biết nam chính Choi Teak vì nắm chắc cơ hội này mà đã từ bỏ cuộc thi cờ vây cực kỳ quan trọng.
Nguyên nhân ở đây căn bản không phải thời cơ và số phận mà là anh ta không đủ dũng cảm, không dám chấp nhận rằng mình yêu say đắm, lúc nào cũng do dự.
Tập này có một câu tổng kết rất hay: "Nhưng mà duyên phận và thời cơ không phải ngẫu nhiên tự động tìm tới cửa, mà là mang theo sự mong mỏi tha thiết để đưa ra vô số lựa chọn, tạo nên giây phút kỳ tích. Thứ làm cho người ta khó chịu không phải đèn giao thông, cũng không phải thời cơ, mà là mấy vạn lần do dự không dứt khoát của tôi."
Tôi không khỏi nhớ lại cuộc trò chuyện trước kia của tôi và Linh kun, tôi hỏi: "Sao anh lại tỏ tình với em sớm vậy?"
"Vì anh sợ bỏ lỡ nên không dám do dự. Thà thất bại còn hơn tiếc nuối, trước kia anh từng trách bố mẹ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-moi-tinh-dau-o-italy/1795530/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.