Editor: Liêu
Beta: An Hiên
229,
Lúc đuổi theo tàu hỏa, Linh kun liếc mắt nhìn trời một cái, sau đó đột nhiên kéo tay tôi lại, lo lắng nói: "Tôi qua anh xem dự báo thời tiết, hình như sẽ có một cơn mưa lớn bất ngờ đấy. Ừm, tóm lại là không thích hợp lặn lội đường xa, em vẫn nên ở lại nhà anh, không, ở lại khách sạn nhà anh nghỉ ngơi một đêm thì hơn đấy?"
Nghe vậy, tôi run bần bật, cứ cảm thấy tâm tư tên này xảo trá: "Không cần, em thấy có mà hắc điếm (1) thì đúng hơn đó."
(1) Hắc điếm: (từ cổ) Quán trọ, khách sạn, nơi tạm trú (có thể do kẻ xấu lập ra nhằm cướp của, giết người khi có dịp).
230,
Linh kun không hay quan tâm đến internet, cho nên kiến thức về ngôn ngữ mạng của anh rất nửa vời.
Hôm nay, anh đột nhiên dâng trào cảm xúc khen tôi: "Em thật tâm cơ (2)."
(2) Tâm cơ: có nhiều âm mưu, tâm tư kín đáo.
Tôi câm nín hồi lâu, im lặng một lúc mới nói: ""Tâm cơ" không phải từ hay để khen người khác."
"Ồ." Linh kun dừng một lát, nghiêng đầu nói: "Vậy em rất biết suy nghĩ."
Khen người cũng phải mất công như vậy, tôi phục rồi.
231,
Thỉnh thoảng tôi và Linh kun sẽ cùng nhớ về những chuyện thú vị lúc nhỏ, tôi xúc động: "Khi đó còn nhỏ, rất muốn được như bố mẹ, em bèn đi tìm cậu bé gần nhà chơi trò bố mẹ, còn nằm đắp chăn lại giả vờ ngủ nữa."
Loading...
Giọng điệu của Linh kun trở nên nguy hiểm, anh ép hỏi: "Không làm gì khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-moi-tinh-dau-o-italy/1795528/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.