Editor: Lữ
Beta: An Hiên
122,
Linh kun thích ngủ, không có việc gì thì anh chỉ thích lăn ra ngủ. Nhưng mà chuyện này có liên quan đến sức khỏe của anh, bác sĩ cũng nói rằng anh nhất định phải nghỉ ngơi nhiều mới có thể bồi bổ cơ thể.
Bình thường lúc tôi đến nhà Linh kun, sơ sẩy một chút là bị anh kéo lên giường ngủ trưa với anh ngay.
Cũng không biết do sở thích đặc biệt gì mà anh ngủ một mình dễ bị thức giấc nhưng ngủ với tôi lại vô cùng yên ổn, ngủ rất sâu, dù thế nào cũng không tỉnh lại, xem ra tôi có tác dụng an thần.
Ngày đó là giao thừa, sáng sớm tôi chạy ngay đến nhà Linh kun, lồm cồm bò vào chăn của anh. Kết quả kẻ này rất cảnh giác, chạm một cái liền thức dậy, đè tôi xuống giường, anh từ từ nhắm mắt lẩm bẩm: "Ngủ thôi, đừng nghịch di động nữa."
"Vâng." Ngủ được một giấc, tôi mơ màng nghe thấy tiếng cửa phòng bị mở ra, âm thanh xào nấu trong nhà bếp vang lên, chắc là mẹ Linh kun đang nấu ăn.
Tôi ngủ đủ rồi nên một mình mò vào phòng bếp. Mẹ Linh kun bắt chuyện với tôi: "Còn một ít Tteokbokki đấy, con lấy ăn đi."
Mùi vị của Tteokbokki vô cùng hấp dẫn, nguyên liệu chỉ dùng xương sườn để ninh thành nước, mùi thịt thơm phức. Đợi tôi ăn đến nỗi no căng bụng rồi mới phản ứng lại, trong nồi chỉ đủ cho một người ăn, vậy của Linh kun đâu?
Nghĩ lại một chút: Không đúng, lúc đấy mẹ của Linh kun còn đẩy cửa phòng ra đếm đầu người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-moi-tinh-dau-o-italy/156833/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.