Editor: Lữ
Beta: An Hiên
115,
Tính tôi hướng nội, rất nhút nhát, tương đối nhạy cảm với thế giới bên ngoài. Theo như lời Linh kun nói chính là con mèo sợ hãi trốn trong góc, nhất định phải ngon ngọt dịu dàng mới dụ được tôi ra.
Ở trường học, mọi người đều biết quan hệ không mấy thân thiết của tôi và bố mẹ nên họ đều coi Linh kun là người giám hộ của tôi. Thời kì trung học, chủ nhiệm lớp tôi sẽ trực tiếp tìm Linh kun để báo tình hình của tôi, bà lo lắng: "Có phải (tôi) mắc bệnh tâm lý gì không? Sao bình thường đều không chịu nói gì hết thế?"
Linh kun rất sợ chủ nhiệm hiểu lầm tôi, anh vội vàng giải thích: "Cô ấy chỉ hơi xấu hổ thôi, nên không thích nói chuyện ạ."
Đợi khi tôi đến nhà anh, anh lại tận tình khuyên tôi: "Bình thường bạo dạn lên một chút, nói chuyện với mấy bạn học người Ý đi em."
Tôi rất khó chịu, lắc lư ngón tay: "Em không dám, sợ họ chê em phát âm không tốt... hơn nữa còn có vài người rất xấu."
Khi ấy, vì tôi là học sinh chuyển trường nên cũng có bạn học nam tương đối quá đáng, từng xuất hiện tình trạng bắt nạt. Vừa tan học tôi lập tức kéo áo Linh kun khóc lóc, anh giận đến nỗi suýt thì chạy vào trường tôi đánh người.
Cũng có thể do có bóng ma tâm lý từ khi ấy, lại còn vấn đề gia đình cấm đoán nên dẫn đến việc bản thân vẫn luôn chống đối xã hội, dần dần mắc chứng sợ giao tiếp, vừa thấy người khác thì miệng lưỡi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-moi-tinh-dau-o-italy/156832/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.