Chờ mãi Trịnh Thành Bắc còn chưa hôn, Tương Vũ cố gắng khống chế nhịp thở của mình, sau đó nhận ra không thể kiểm soát được. Trong lòng hơi hồi hộp, sợ cậu ta còn chưa nghe thấy bèn rướn đầu lên, chạm nhẹ vào đôi môi ấm áp của đối phương.
Trịnh Thành Bắc cười khẽ, cúi đầu hôn xuống.
Nụ hôn này không giống bất cứ nụ hôn nào trước đó, Trịnh Thành Bắc mơn trớn cực kỳ nhẹ nhàng, thế nhưng lại không cho Tương Vũ bất cứ cơ hội nào để thở dốc, môi lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau, bàn tay cũng từ vạt áo luồn vào, xoa nhẹ phần eo. Có thứ gì đó bắt đầu rục rịch, Tương Vũ nhắm chặt hai mắt, vươn tay ôm lại.
Hắn đã quên rằng đàn ông là giống loài tham lam nhất, nếm được vị ngon sẽ nhớ mãi không quên, chỉ cần gật đầu một lần, sau này sẽ là vô số lần thoả hiệp.
Trịnh Thành Bắc nếm được mùi ngon, bàn tay bắt đầu luồn lên trên, thấy người dưới thân không có phản ứng gì, lại tiếp tục mon men, đến lúc chạm tới hạt đậu đỏ anh khẽ miết một cái, thân thể Tương Vũ cong lên uốn éo lảng tránh, lại bị ghim chặt.
Nụ hôn dần dần biến chất, anh vụng về hôn lên mặt lên tai, rồi dần dần đi xuống cổ, bàn tay vẫn lưu luyến dừng ở trên ngực, say mê đùa nghịch hạt đậu trên đó cho nó cứng lên.
Tương Vũ cảm thấy bủn rủn cả người, hơi nóng nảy muốn đẩy người ra, bỗng nhiên hắn cảm thấy bàn tay Trịnh Thành Bắc lướt xuống,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944301/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.