"Được, tuyệt đối không cởi." Trịnh Thành Bắc miết thử viên đá, mát lạnh, hơn nữa có cảm giác rất gần gũi quen thuộc, anh đưa chiếc vòng cho Tương Vũ rồi giơ tay trái ra. "Anh đeo vào cho em."
Tương Vũ cầm lấy vòng, nới rộng chỗ kết rồi đeo vào cổ tay Trịnh Thành Bắc. Dù sao nó cũng là một món linh bảo, vừa vào tay đã tự động điều chỉnh kích cỡ cho vừa vặn.
Da Trịnh Thành Bắc có màu mật ong khoẻ khoắn, đeo màu đỏ vào cũng không nổi cho lắm nhưng không đến nỗi xấu. Tương Vũ hài lòng nhìn thành quả của mình, gật đầu:
"Trông cũng được đấy chứ."
"Đẹp lắm." Trịnh Thành Bắc sung sướng, đây là món quà tuyệt nhất anh nhận được trong đời, nhất là quà này còn đến từ Tương Vũ, nhìn thế nào cũng thấy đẹp, anh bèn quay sang niết tay đối phương rồi nhấn mạnh. "Em sẽ giữ nó thật kỹ."
Tương Vũ hài lòng gật đầu. "Tắm hay đi ngủ cũng không cần bỏ ra, thứ này không thấm nước cũng không sợ bị hỏng, phải nhớ rõ nó là vật bất li thân."
Đây là lần thứ ba Tương Vũ nhắc đến việc này, giọng điệu còn rất nghiêm trọng. Trịnh Thành Bắc bấy giờ mới ý thức được hắn đã đưa cho mình một vật cực kỳ quan trọng.
Thấy mình có phân lượng trong lòng người ta anh càng vui vẻ hơn, nghiêm túc hứa: "Em hứa sẽ không bao giờ tháo ra."
Tặng quà xong, hai người ngồi trên ghế sô pha xem ti vi, Tương Vũ khi thì chú ý đến ti vi, khi thì mở quang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944299/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.