"Ơi." Trịnh Thành Bắc nhanh chóng tiến tới vuốt lại mái tóc đã hơi xù lên của thanh niên, tay bàn sượt qua má lau vết bẩn trên đó đi, mắt liếc nhanh ra đằng sau.
Nói đây là một bãi chiến trường còn nhẹ nhàng, bột vương vãi từ trên bàn xuống dưới đất, trong cái tô là thứ gì đó sền sệt màu xanh, mấy miếng thịt vừa nãy anh đưa đã biến mất không còn dấu vết, chắc là đã an vị trong thùng rác. Ngoài ra mấy thứ nồi niêu xong chảo cái nào cũng dính vật thể lạ nằm la liệt khắp nơi.
Anh tự hỏi mình lấy niềm tin vào đâu mà cho rằng người đến ăn sáng cũng phải giục lại biết nấu ăn chứ? Không biết hai mươi sáu năm qua hắn sống thế nào??? Ăn không khí à?
Trịnh Thành Bắc còn không biết, chẳng phải hai mươi sáu năm, mà vài trăm năm đã trôi qua Tương Vũ vẫn có thể sống nhăn răng, thậm chí sống rất tốt. Lúc nhỏ sống với sư phụ được ngài phục vụ, lúc sống một mình thì nay đây mai đó ăn uống quán xá, còn về sau dịch dinh dưỡng ra đời hắn đa phần phụ thuộc vào thứ đó, lâu lâu thèm thức ăn thì đi mua đồ ăn sẵn.
Nhưng nghĩ như vậy thôi, giờ anh còn phải vuốt lông bé mèo đang xù lông này, dùng giọng điệu hết sức nhẹ nhàng an ủi hắn.
"Tôi thấy đỡ mệt rồi, để tôi nấu còn anh phụ, đi ra kia ngồi nhặt nấm được không?"
Lần trước thấy phương thức ở chung của mình với Tương Vũ có phần không ổn, Trịnh Thành Bắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944231/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.