Lăn lộn chán chê cuối cùng cũng đến ngày thứ bảy, mới sáng sớm Tương Vũ đã dậy ra cửa ngồi thẫn thờ nhìn ra đường. Hai hôm trước Trịnh Thành Bắc với hắn cũng vẫn nhắn tin qua lại, nhưng đến ngày hôm kia thì chẳng còn tin tức nữa.
Tự dưng đã quen với mấy lời hỏi thăm với giục đi ăn, giờ chẳng có gì hắn không khỏi hơi hụt hẫng.
Cái tên cục mịch này đi đâu mà không nhắn cho hắn một tiếng?
Hôm qua Tương Vũ đã phải muối mặt nhắn tin trước để hỏi thăm, thế mà cậu ta cũng không thèm nhắn lại. Hắn hơi cụt hứng, buổi tối nhìn thấy cái áo của Trịnh Thành Bắc càng lúc càng ngứa mắt, cuối cùng không làm sao được bèn ném nó vào trong quang não.
Sáng hôm nay vừa vệ sinh rửa mặt xong hắn đã ra ngồi đây, trên người vẫn mặc nguyên bộ áo ngủ rộng thênh thang, ngẩn ngơ một lúc mới tỉnh táo, hắn đang định đi vào thì lại nghe thấy tiếng gọi.
"Anh Tương Vũ."
"Phương Cảnh Hành?" Tương Vũ nhìn sang, thấy Phương Cảnh Hành trong bộ đồng phục học sinh đeo ba lô nhỏ đứng ngoài cửa, vui vẻ vẫy tay với hắn.
"Anh ngồi đây làm gì, hôm nay thứ bảy mà anh dậy sớm thế?"
Tương Vũ gật đầu, xoa mái tóc đang rối tung, không trả lời mà hỏi ngược lại:
"Cậu nhóc sao rồi? Hai bác với em gái được về nhà rồi à?" Tương Vũ hỏi thăm, nghĩ lại thì một nhà bọn họ nằm trong trung tâm dị năng cũng khá lâu rồi, về cũng là lẽ đương nhiên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944228/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.