Phong Linh chăm chú nhìn như thể muốn mổ xẻ từ trong ra ngoài Tương Vũ ra, cô nhìn vào cái huy hiệu bảy sao trên vai áo hắn, có chết cũng chẳng tin hai người này không có gì. Họ Trịnh kia từ bao giờ lại lấy áo cho người khác mặc, có mà chuyện lạ có thật, hơn nữa cô còn có ảnh hai người ôm nhau nữa.
Hơn nữa với phong cách của Trịnh Thành Bắc, nếu ghét Tương Vũ, anh không cần phải để người khác đoán già đoán non mà sẽ phủ định ngay. Phong Linh chợt nghĩ, có lẽ ngay từ lúc đưa áo của mình cho Tương Vũ, anh đã tính đến điều này rồi.
Nhưng mà ánh mắt đen trắng phân minh của Tương Vũ cực kỳ trong sáng, Phong Linh không nỡ cãi. Thôi vậy, chắc đây là tình thú của mấy người yêu nhau. Cẩu độc thân như cô làm gì có tư cách để hiểu.
Bởi vì câu chuyện nhắc tới Trịnh Thành Bắc cho nên về sau Tương Vũ mất hứng, Phong Linh có hỏi gì cũng chỉ ậm ờ. Cô biết mình đã chọc cho người ta nổi giận nên biết điều im lặng.
Cuối cùng mỗi người ngậm một cái ống hút chống tay nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh bên ngoài.
Xe huyền phù có đường bay riêng, ở nơi này ngắm cảnh thành phố rất tốt, giao thông trên cao cũng ổn định, về cơ bản không phải chen lấn như bên dưới.
Chỉ là hôm nay mưa rất lớn, ngoài cửa sổ toàn những vệt màu nhoè nhoẹt, thành phố như được bao phủ bởi hơi sương.
Khi về đến nhà cũng đến buổi chiều, Tương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944196/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.