"Bác sĩ Thương! Anh đừng quá đáng." Đội viên này lại đạp một cái. Thương Thạch cảm thấy một cơn đau điếng ở ống đồng, hai chân khuỵu xuống đất, miệng càng la tợn:
"A a mau bắt đám người điên này lại!!! Người đâu!"
"Dừng tay lại!"
Đám bác sĩ hò hét lao vào can nhưng không ai quan tâm, Tiến Phương vẫn hùng hổ tiến tới. Dị năng giả hệ sức mạnh đâu phải dạng vừa, đám bác sĩ chân yếu tay mềm đu cả người lên để kéo cậu lại cũng không nổi.
Mắt thấy cả hai bên sắp lao vào đánh nhau, một đội viên còn lí trí nhanh chóng lùi về sau rồi bấm quang não, trong tiếng còi báo động và tiếng cãi nhau hỗn loạn, gọi cho đội trưởng nhà mình.
Trịnh Thành Bắc không ngờ lúc anh trở về tới thì tổng bộ đã loạn thành một đoàn. Xung quanh là âm thanh la ó, dụng cụ thí nghiệm đổ nghiêng ngả. Mắt thấy nắm đấm đội viên Tuyệt Sát sắp đấm vào mặt một nữ bác sĩ, khí tràng quanh người tràn ra, anh dùng sức hét lên:
"Tất cả dừng lại!"
Toàn bộ đám người ngay cả mấy bác sĩ đều hoảng hốt khi nghe thấy giọng nói quen thuộc này, tất cả đều buông nhau ra, thành thành thật thật đứng im tại chỗ, đầu cúi thấp, làm gì còn chút kiêu ngạo nào.
"Đội trưởng Trịnh đã trở lại!"
"Chào đội trưởng Trịnh."
Đối diện với người đạt dị năng cấp bảy, tất nhiên không ai có gan đứng ra khiêu khích. Phải biết anh có cấp lệnh đội trưởng, có thể giết trước báo sau. Nếu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944153/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.