Đáng lẽ đòn tấn công của Tương Vũ chỉ làm nổ đầu con hung thú ra thôi, ai mà dè vì tiếng quát của tên khốn này, hắn mới vô tình làm lệch vị trí, cuối cùng đòn tấn công bắn trúng tim.
Tim chính là điểm yếu của thứ dị thú này, bắn vào đó chỉ có nước nổ tan xác.
Lòng đau như cắt nước mắt tuôn rơi, Tương Vũ xót xa nhìn lại, địa phương con hung thú đứng giờ đây chỉ còn duy nhất một cái tay nằm lăn lóc. Bao nhiêu tài nguyên tu luyện giờ đây hóa thành mây khói.
Tương Vũ chính thức có thù với cái tên khốn phá đám này, quay lại dùng ánh mắt u oán nhìn cậu ta.
Trịnh Thành Bắc bị mắng nhưng gương mặt vẫn bình tĩnh không một gợn sóng, anh thản nhiên đứng lên quan sát người trước mặt.
Môi đỏ răng trắng, tỉ lệ gương mặt hoàn hảo, đẹp đến mức không chân thực. Nhìn qua chỉ tầm mười bảy mười tám tuổi, chiều cao rơi vào khoảng mét tám. Đôi mắt người này cực kỳ đặc biệt, một bên là màu đen như bảo thạch, một bên lại là màu xanh kết hợp với đồng tử dựng thẳng trông rất nguy hiểm.
Trên người hắn còn có một mùi hương cây cỏ nồng đậm, và quan trọng nhất là khí chất khá quen thuộc.
Sau khi chắc chắn chưa bao giờ gặp người này, Trịnh Thành Bắc suy nghĩ một lúc, suy đoán đây có khả năng là một dị năng giả giống mình, nhưng mà tại sao hắn lại có mặt ở đây? Đại sư Vô Tranh đâu?
"Anh là ai? Tại sao lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944150/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.